Các Tiến Trình Tâm Cận Tử

Tác giả Ledi Sayadaw

Con người luôn luôn bận rộn với những ý nghĩ tốt và xấu cũng như với những dự định làm điều thiện và ác thế này thế kia. Trong khi mãi còn bận toan tính như vậy, thì tử thần tới vỗ vai và thế là họ phải bỏ lại đằng sau mọi của cải, sở hữu, và những người thân yêu để ra đi khỏi cõi đời này vĩnh viễn.

Bởi thế chúng ta phải hiểu rõ tầm quan trọng của thời gian liền trước cái chết (thời cận tử) và làm thế nào để đương đầu với cái chết sắp đến một cách bình tĩnh và lợi ích nhất.

Bốn Nguyên Nhân Của Sự Chết

Cái chết xảy ra do bốn nguyên nhân, là (1) thọ mạng đã mãn, (2) nghiệp lực chấm dứt, (3) sự kết hợp của hai nguyên nhân trên, và (4) cái chết phi thời do một nghiệp lực (là đoạn nghiệp – upacchedakakamma) – làm gián đoạn. Một tỷ dụ thích hợp cho bốn nguyên nhân của sự chết này là sự tắt của một ngọn đèn dầu. Ngọn đèn có thể tắt do bốn nguyên nhân là (1) dầu cạn, (2) tim lụn, (3) sự kết hợp của cả hai: dầu cạn và tim lụn, và (4) nguyên nhân bên ngoài như một cơn gió thình lình thổi tắt hay người nào đó cố ý thổi tắt.

1 . Thọ mạng đã mãn

Mỗi cõi sống có một thọ mạng khác nhau. Trong cõi nhân loại này thọ mạng thay đổi tuỳ theo kiếp tăng hay kiếp giảm (kappa). Nếu thế gian ở trong thời kỳ kiếp đang tăng dần, thọ mạng con người cũng tăng theo cho đến vô lượng, trong khi ở chu kỳ thế gian đang giảm, thọ mạng của con người cũng giảm dần xuống tới mức chỉ còn mười năm (tuổi). Khi Đức Phật Gotama xuất hiện trên thế gian này tuổi thọ tối đa được nói là một trăm tuổi. Ngày nay mức đó chỉ vào khoảng bảy mươi lăm. Những người với nghiệp bình thường không thể vượt quá mức tối đa này; chỉ những người sinh ra với năng lực của thiện nghiệp đặc biệt mới có thể sống vượt qua mức bảy mươi lăm. Tuổi thọ của họ có thể quy cho thiện nghiệp quá khứ và các loại thuốc bổ như thuốc trường sinh bất lão – rasāyana, chẳng hạn.

Trong thời kỳ Đức Phật Gotama (Cồđàm), Tôn Giả Maha Cadiếp (Mahākassapa), Tôn Giả Anan (Anandā) và Bà Visakha, thí chủ của ngôi Chùa Đông Phương Tự, đã sống đến 120 tuổi; Tôn Giả Bakula sống đến 160 tuổi. Các vị này đã tạo những thiện nghiệp cực kỳ cao thượng trong những kiếp quá khứ. Người bình thường, không có những thiện nghiệp đặc biệt như vậy, sẽ không sống hơn thọ mạng 75 tuổi của họ. Cái chết ở độ tuổi này được gọi là “thọ mạng bình thường đã mãn”, cũng như dầu hết làm tắt ngọn đèn mặc dù tim (bấc đèn) vẫn còn vậy.

2 . Chết do nghiệp lực chấm dứt

Nghiệp lực đưa đến đời sống của một người sẽ hỗ trợ cho cuộc sống từ giai đoạn thụ thai trở đi cho đến ngày năng lực (nghiệp ấy) chấm dứt. Cũng có những nghiệp thuộc loại khác tăng cường thêm cho nghiệp hỗ trợ sự sống chính và khi những nghiệp lực này cạn kiệt, người ta sẽ chết mặc dù thọ mạng của họ vẫn chưa mãn. Vì thế nếu nghiệp lực chấm dứt ở tuổi 50, người đó sẽ chết ở tuổi đó mặc dù thọ mạng của họ là 75. Điều này cũng tương tự như ngọn đèn tắt do tim lụn cho dù dầu trong đèn vẫn còn.

3 . Cái chết do cả hai yếu tố trên

Một số chúng sinh chết do thọ mạng và nghiệp lực cạn kiệt, cũng giống như ngọn đèn tắt do cả dầu lẫn tim đều cạn đồng thời. Do đó, có những người sống đến 75 tuổi nếu như họ có sự hỗ trợ của nghiệp lực cho đến tuổi đó. Ba loại chết kể trên gọi là chết đúng thời (kāla-maṇa).

4 . Chết phi thời

Upacchedaka có nghĩa là chết phi thời hay cái chết không bình thường. Một số chúng sinh đúng ra vẫn tiếp tục sống vì thọ mạng và nghiệp lực của họ cho phép được sống như vậy. Song nếu những ác nghiệp họ đã làm trong quá khứ bất ngờ trổ quả, thời những ác báo của nghiệp khiến cho họ phải chết một cái chết phi thời. Cái chết này cũng tựa như sự tắt của ngọn đèn do một ngọn gió thổi qua dù tim và dầu vẫn còn, hoặc do một người nào đó cố tình thổi tắt. Một cái chết như vậy thường được gọi là chết do đoạn nghiệp – upacchedaka-kamma, tức là sự gián đoạn do quả của ác nghiệp cực mạnh xen vào.

Tôn Giả Mục Kiền Liên (Mahā Moggallāna), trong một tiền kiếp đã phạm tội giết mẹ. Ác nghiệp này của Ngài đã có cơ hội trổ quả trong kiếp chót làm Mahā Moggallāna; bởi thế ngài phải chịu sự tấn công của năm trăm tên cướp trước khi đúng thời ngài nhập vô dư Niết-bàn (parinibbāna). Vua Tầnbàsala (Bimbisara), một trong những kiếp trước đã đi giày vào trong chánh điện. Do nghiệp xấu này, ngài phải chết đau đớn do những vết thương chính con ngài rạch trên lòng bàn chân trong kiếp hiện tại. Hoàng hậu Samagoati (Sāmāvatī) và các tỳ nữ của bà, trong một kiếp quá khứ đã châm lửa vào một đống cỏ khô, vô tình trong đó có một vị Phật Độc Giác đang nhập định (Diệt thọ tưởng định) (samapatti). Khi cỏ cháy hết, họ mới khám phá ra rằng mình đã thiêu sống một vị Phật Độc Giác. Để che đậy hành vi tội lỗi ấy (vì họ nghĩ lầm rằng họ đã đốt cháy đức Phật Độc Giác, mà thực ra ngài không thể bị lửa cháy hoặc bị tổn hại gì lúc đang nhập định), họ đã chất thêm củi vào vị Phật Độc giác và châm lửa đốt rồi bỏ đi, nghĩ rằng “Bây giờ thì ngài sẽ cháy ra tro.” Sau khi xuất thiền vào cuối ngày thứ bảy, Đức Phật Độc Giác đứng dậy và ra đi, không bị tổn hại gì cả. Ác nghiệp đó đã tìm được cơ hội để cho quả và vì thế họ phải chết một cái chết phi thời do bị thiêu sống cho đến chết. Đây là những trường hợp trong đó một nghiệp bất thiện mạnh mẽ đã gây ra cái chết phi thời.

Một số cực ác nghiệp có thể tạo ra quả báo tức thời. Ác ma Dūsī (Māra) ném đá vào đầu vị thánh đệ tử của đức Phật Kassapa. Dạ xoa Nanda đánh một búa vào cái đầu mới cạo của Tôn Giả Xá lợi -Phất. Đức Bồ tát Khantivādī khi làm đạo sĩ đã bị giết theo lệnh của đức vua Kalābu. Tất cả những người này – Dūsī, Nanda, và vua Kalābu – do cực ác nghiệp họ làm, đã bị đất nuốt chửng (đất rút) trong kiếp hiện tại của họ. Như vậy, chính những hành vi tàn ác sẽ tạo ra những ác quả tức thời. Cũng tương tự, những người xúc phạm hay xỉ nhục các bậc cha mẹ, người lớn tuổi và giới đức, chắc chắn phải gánh chịu những ác quả của bất thiện nghiệp họ đã làm và chết những cái chết phi thời gọi là akālamaraṇa (phi thời tử) trước khi thọ mạng của họ chấm dứt.

Những Trường Hợp Chết Phi Thời

Dòng tương tục danh – sắc, hay tâm và thân, của mỗi chúng sinh được đi kèm bởi những nghiệp lực xấu của quá khứ. Những nghiệp lực xấu này tự nó không thể cho quả đủ nghiêm trọng để giết chết người đó. Nhưng khi người làm điều sai trái ấy không có sự hiểu biết về cách tự phòng hộ bản thân, không lưu tâm đến sức khoẻ và sự sống hàng ngày của mình, những nghiệp lực ấy sẽ tìm được cơ hội đem đến sự nguy hại hay cái chết cho họ. Nếu trong quá khứ, một người đã từng bỏ đói, hành hạ, đánh đập, thiêu cháy, nhận chìm hoặc tra tấn người khác, thời do những ác nghiệp ấy họ sẽ gặp phải số phận tương tự. Những ai đã từng hành hạ người khác trong quá khứ phải gánh chịu những chứng bệnh mãn tính như hen suyễn, phong cùi, v.v… và phải sống cho đến hết thọ mạng bất hạnh và khốn khổ của mình, sau đó mới chết do những chứng bệnh ấy. Dễ duôi trong những thói quen của cuộc sống sẽ mời gọi những ác nghiệp quá khứ đến cho quả. Các bậc hiền trí ngày xưa đã để lại nhiều câu châm ngôn đáng ghi nhớ: “Cuộc sống được bảo đảm nhờ biết nhìn xa thấy trước và có trí tuệ. Tai hoạ xảy ra chỉ do một phút thiếu suy nghĩ; lắm khi chỉ vì một miếng ăn tồi tàn mà làm hại cả đời người. Kẻ ngu đi vào hang hùm chắc chắn là phải chuốc lấy hoạ, không phải nhờ vào vận may mà có thể tránh được. Chớ tin nghiệp tốt của mình mà nhảy vào lửa, nghiệp ấy sẽ không cứu bạn khỏi bị cháy đâu!”

Những gì mà các bậc hiền trí ngày xưa muốn nói ở đây là: “Mỗi người ai cũng có một kho chứa những nghiệp lực bất thiện trong quá khứ; nếu những nghiệp ác này không quá mạnh, chúng không thể có được cơ hội để tự trở thành quả. Chúng chỉ có cơ hội cho quả khi người ta dễ duôi (sống cẩu thả), không chú tâm chánh niệm và bất cẩn trong lối sống của họ. Do đó, nếu một người sống cẩu thả và xem thường sức khoẻ của mình, không biết lo xa và dự phòng trước để chăm sóc bản thân mình, thì ngay cả những ác nghiệp nhỏ cũng sẽ có cơ hội để cho quả và cái chết cũng sẽ rất gần đối với một người như vậy (ngay cả trước khi thọ mạng và nghiệp lực của họ chấm dứt)” Đây là lời khuyên của các bậc hiền trí cho các thế hệ sau.

Tóm lại, trong số bốn loại chết kể trên, loại sau cùng (chết phi thời) ngày nay rất phổ biến vì hầu hết mọi người đều sống một cách liều lĩnh, khinh suất. Cẩu thả trong lối sống là nguyên nhân chính của những cái chết phi thời. Những ai muốn sống cho đến hết thọ mạng của mình cần phải giữ gìn cuộc sống với chánh niệm và trí tuệ.

Tầm Quan Trọng Của Phút Giây Cuối Cùng

Khi một người sắp chết do bất kỳ nhân nào trong bốn nhân đã nói, điều quan trọng là họ phải có được những tốc hành tâm thiện (javana-cittas) khoảng nửa giờ trước khi chết. Nếu những thiện tư duy này thắng thế cho đến hơi thở cuối cùng, người ấy chắc chắn sẽ tái sinh trong những cõi an vui. Nếu họ có những tốc hành tâm bất thiện trước lúc chết, chắc chắn họ sẽ phải tái sinh vào bốn ác đạo. Do đó, vòng cuối cùng đối với con ngựa đua quan trọng thế nào, thì những sát-na cuối cùng đối với một người muốn có một tái sinh tốt cũng quan trọng như vậy. Một người có được những tư duy tốt hay xấu trước lúc lâm chung tuỳ thuộc vào loại đối tượng hiện khởi đến tâm họ.

Ba Loại Đối Tượng

Ngay trước lúc chết, người ta sẽ thấy một trong ba đối tượng, đó là, kamma (nghiệp), kamma nimitta (nghiệp tướng) và gati-nimitta (thú tướng). Ở đây nghiệp có nghĩa là những việc làm tốt hoặc xấu (nói khác hơn, những tư hay chủ ý – cetanā – thiện hoặc ác) họ đã làm trong quá khứ. Nghiệp tướng – Kamma nimitta là những vật dụng hay công cụ họ đã dùng trong việc thực hiện những việc làm thiện hay ác ấy. Thú tướng – gati nimitta là viễn ảnh về cảnh giới hay nơi họ sẽ tái sinh vào đó.

Nghiệp Xuất Hiện Như Đối Tượng Như Thế Nào

Khi các nghiệp quá khứ hay hành động mà người ta đã thực hiện chỉ một vài giây trước, hoặc chỉ nửa giờ hay một giờ trước, hoặc có khi những nghiệp đã thực hiện nhiều kiếp trước, hoặc nhiều đại kiếp trước, có cơ hội cho quả tái sinh trong kiếp sống kế, chúng sẽ xuất hiện ngay đến tâm của người sắp chết. Liên quan đến sự xuất hiện của nghiệp, cần nói rõ ở đây là, nếu nghiệp ấy là nghiệp bố thí hoặc giữ giới, nó sẽ xuất hiện bằng cách nhớ lại hoặc bằng cách tự hiện khởi ngay lúc đó giống như trong một giấc mơ vậy. Vì thế có hai cách xuất hiện của thiện nghiệp. Còn đối với các nghiệp bất thiện, nếu nghiệp ấy là sát sinh, thì sự xuất hiện của nghiệp là được nhớ lại hay do nó tự hiện khởi như thể việc sát sinh ấy đang được làm ngay lúc đó. Như vậy cũng có hai cách xuất hiện của bất thiện nghiệp. Đối với các nghiệp thiện và bất thiện khác sự xuất hiện cũng cần được hiểu theo cách như vậy.

Nghiệp Tướng Xuất Hiện Như Thế Nào

Ai từng sát sinh sẽ thấy những vũ khí họ đã sử dụng: gươm, dao, lưới (cá), mũi tên, gậy gộc, v.v… như cảnh cận tử. Một người đồ tể được bảo là sẽ thấy những hình ảnh có tính cách tiên tri của một đống xương bò. Ai từng làm những việc vô đạo đức như trộm cắp, tà dâm v.v…, sẽ thấy những cảnh tượng tương xứng với ác nghiệp của họ. Ai từng làm những việc thiện như xây Chùa, tạo Tháp sẽ thấy những cảnh Chùa Chiền, Bảo tháp ngay trước lúc chết. Hoặc họ có thể thấy những vật mà họ đã bố thí, cúng dường kết hợp với thiện sự xây Chùa tạo Tháp của họ, như Y, Bát, hương hoa, đèn nến v.v… Đối với những người đã từng giữ giới hoặc hành thiền sẽ thấy những hình ảnh như xâu chuỗi, áo quần sạch sẽ, thiền đường, những cánh rừng nơi hành giả thường tới hành thiền v.v… Những ai từng làm việc phục vụ, cung kính khác cũng sẽ thấy những hình ảnh tương xứng.

Thú Tướng Xuất Hiện Như Thế Nào

Vào thời cận tử, những dấu hiệu như điềm báo trước sẽ xuất hiện để cho biết đời sống kế tiếp của một người. Nếu một người sẽ tái sinh Thiên giới, những Thiên nữ, Thiên cung, và Thiên viên v.v… sẽ xuất hiện trước mắt (tâm) người ấy. Nếu một người sẽ tái sinh trong cõi nhân loại, màu đỏ của thành vách thai bào của người mẹ tương lai sẽ xuất hiện với họ. Nếu địa ngục là số phận của họ, thời họ sẽ thấy những con chó đen (hắc khuyển), lửa địa ngục, hay những người cai quản địa ngục. Người sắp trở thành ngạ quỷ (petas) sẽ thấy những khu rừng lớn, núi non, sông nước, bờ biển nơi họ sẽ cư trú.

Sự Biểu Lộ Trên Gương Mặt

Sự biểu lộ trên gương mặt của người sắp chết sẽ chỉ ra cho thấy lần sanh kế của họ. Nếu gương mặt họ trong sáng và hân hoan, chắc chắn họ sẽ tái sinh trong những cảnh giới cao (như Chư Thiên v.v…). Một gương mặt u ám, buồn rầu hay nghiêm khắc cho thấy sự tái sinh của họ sẽ là các cảnh giới thấp. Tuy nhiên, cũng có trường hợp họ sẽ mỉm cười trong trạng thái mê mẩn đối với các dục lạc quá khứ. Những nụ cười ấy không thể xem như dấu hiệu tốt.

Sự Biểu Hiện Qua Lời Thì Thào

Đôi khi người sắp chết thì thào hay nói khe khẽ những lời gì đó không rõ rệt một cách vô ý thức. Xưa có một ông già, Cha của Trưởng lão Sona, bậc Alahán, từng là thợ săn lúc còn trai trẻ, về già ông xuất gia làm Tỳ Khưu trong Chùa của chính con ông. Khi sắp chết, trong cảnh cận tử, ông thấy những con chó đen cứ rượt đuổi theo ông. Ông kêu lên liên tục “Này con ơi! Hãy đuổi lũ chó đi cho cha.”

Ngài Sona biết rằng cha mình đang thấy những điềm xấu và chắc chắn sẽ sinh vào địa ngục. Nhờ các vị sư trong chùa tìm kiếm những bông hoa tức thời đem ra rải chúng trên nền Tháp (thờ Xá Lợi), ngài khiêng cha cùng với giường đến bên Tháp và nói với ông, “Này Sư Phụ, hãy hoan hỷ lên. Con đã cúng dường hoa nhân danh Sư Phụ đó.” Người cha hồi tỉnh và trong lúc đang cúng dường hoa với sự chú tâm vào Đức Phật thì bất tỉnh trở lại. Trong cảnh cận tử bây giờ ông thấy các Thiên nữ (nàng tiên trên trời) và vì thế ông thì thào, “Này con, hãy mời họ ngồi; các kế mẫu của con đang đến kìa.” Lúc đó người con nghĩ, “Bây giờ những dấu hiệu của cảnh giới Chư Thiên đã xuất hiện.” Vị sư già chết và được sinh lên Thiên giới.

Các Loại Thú Tướng (Gati-nimitta)

Khác Có một số người lúc sắp chết chợt thấy những cảnh thực về lần tái sinh kế của họ. Vào thời Đức Phật Gotama (tức Đức Phật Thích Ca của chúng ta), Revati vợ của một người đàn ông giàu có tên Nandiya, là người đàn bà rất kiêu căng tự phụ. Bà không có đức tin nơi đức Phật và thường hay phỉ báng các vị Tỳ Khưu; ngược lại chồng bà là một thiện nam rất mộ đạo. Sau khi chết ông trở thành một vị Chư Thiên. Khi Revati sắp chết, hai giám ngục từ địa ngục tới lôi bà lên thiên giới và chỉ cho bà thấy cuộc sống huy hoàng mà Nandiya (chồng bà) đang hưởng thụ. Rồi chúng lại kéo bà xuống địa ngục để trừng phạt bà về thái độ độc ác trên nhân thế.

Cũng trong thời Đức Phật, một thiện nam đáng kính tên Dhammika (Thăm-mí-ká) quy y nơi Tam bảo. Ông hướng dẫn một nhóm thiện tín sống cuộc đời đạo đức. Khi giờ chết đến gần, ông lắng nghe bài kinh các vị Tỳ Khưu tụng bên giường bệnh của ông, và thấy sáu cỗ Thiên xa (xe từ cõi trời xuống) đang chờ ở trên đầu để đưa ông về Thiên giới (devaloka). Ông cũng thấy và nghe các vị Chư Thiên tranh nhau xem ai sẽ là người đưa ông lên Thiên Xa của họ. Chẳng bao lâu ông chết và được Thiên Xa của cõi Trời Tusita (Đẩu Suất) chở lên Thiên giới, nơi đây ông trở thành một vị Chư Thiên (deva).

Đối với những người bị đất nuốt chửng (đất nứt) do những ác nghiệp nghiêm trọng (ngũ nghịch đại tội), họ sẽ cảm thọ trực tiếp cái nóng của lửa địa ngục Atỳ (Avicī) ngay trong hiện tại. Như vậy, bây giờ chúng ta đã thấy thú tướng (gati-nimitta) xuất hiện theo những cách khác nhau. Trong thời đại của chúng ta cũng vậy, có số người lúc lâm chung nghe được tiếng nhạc (trời) và ngửi được mùi hương thơm ngào ngạt, có khi những người đứng kế bên cũng nghe và ngửi thấy nữa. Những gati-nimitta này cùng với nghiệp (kamma) và nghiệp tướng (kamma nimitta) thường xuất hiện như những ảo ảnh do sức mạnh của nghiệp quá khứ tìm được cơ hội cho quả.

Giúp Cho Cảnh Tốt Xuất Hiện

Khi một người bị bệnh đang dần dần chết một cái chết tự nhiên, các vị thầy tổ, bạn bè và thân quyến của họ có thể giúp cho những đối tượng tốt xuất hiện trong thị lực của người sắp lâm chung ấy. Khi biết chắc rằng người bệnh không thể hồi phục được, họ sẽ dọn dẹp phòng và khu vực quanh đó cho thật sạch sẽ và cúng dường hương hoa lên Đức Phật (bàn thờ Phật). Ban đêm, toàn bộ căn phòng phải được thắp sáng. Họ sẽ khuyên người sắp chết hình dung đến cảnh hương hoa, đèn nến đã được cúng dường đến Đức Phật nhân danh họ và yêu cầu người ấy hoan hỷ với thiện sự này. Họ cũng sẽ đọc những bài kinh Paritta (kinh Bảo-hộ) lúc mà tâm người bệnh vẫn có thể nghĩ đến những đối tượng thiêng liêng. Người thân không nên cảm thấy thất vọng và người săn sóc họ cũng không nên để lộ vẻ u sầu. Việc đọc kinh và cúng dường hương hoa không chỉ làm vào giây phút cuối cùng trước khi người ấy chết, mà phải được thực hiện trước đó nhiều ngày. Chỉ như vậy người sắp chết mới được thấm nhuần trong những ý nghĩ về thiện nghiệp cúng dường Đức Phật và giáo pháp, ngửi được mùi hương ngào ngạt của những bông hoa, nghe được những âm thanh của pháp bảo, hay những lời dạy của Đức Phật trong vài ngày.

Như vậy, khi giây phút lìa đời đến gần, vào lúc người bệnh đang nhìn thấy ánh sáng và hoa quả cúng dường trước đức Phật, ngửi mùi hương trầm ngào ngạt, nghe những lời pháp bảo, thì tử tâm sẽ phát sinh trước khi những đối tượng này biến mất. Vì lẽ đó những tư duy thiện của giây phút cuối cùng này thuộc về thiện nghiệp, người chết chắc chắn sẽ tái sinh vào những cảnh giới tốt. Bởi thế các vị thầy tổ, bạn bè và thân quyến phải có trách nhiệm giúp cho những đối tượng thiện xuất hiện đến tâm người sắp chết trong lúc họ vẫn còn khả năng hướng tâm mình vào những đối tượng này. Hãy nhớ việc Trưởng lão Sona đã giúp cho những dấu hiệu xấu của cha mình biến mất và làm cho những tướng tốt xuất hiện đến tâm ông như thế nào, để giúp cho người sắp chết có được những lợi ích đúng như vậy.

Tâm Tái Sinh Xuất Hiện Như Thế Nào

Liền sau tử tâm (thuộc kiếp trước) chấm dứt, tâm tái sinh khởi lên trong kiếp sống mới. Hai tâm này liên quan lẫn nhau. Giữa tử tâm và tâm tái sinh không có khoảng cách (gián đoạn) nào cả. Một người vừa lìa đời ở cõi nhân loại ngay lập tức sẽ tái sinh trong một cảnh giới nào đó, có thể là địa ngục hay thiên giới. Ngay sau khi chết, tâm tái sinh xuất hiện và đưa đến sự hình thành của một chúng sinh mới, một kiếp sống mới.

Hai Tà Kiến

Chúng ta phải rất thận trọng, bởi nếu không chúng ta sẽ quan niệm về sự chết và tái sinh trong ánh sáng của hai tà kiến là thường kiến (sassata-diṭṭhi) và đoạn kiến (uccheda-diṭṭhi). Tin rằng có một linh hồn cư trú trong thể xác, và chính linh hồn này chuyển di sang một thân mới để trở thành một chúng sinh khác là thường kiến (sassata: cho rằng linh hồn là vĩnh hằng + diṭṭhi: tà kiến). Tin rằng mọi danh (nāma) và sắc (rūpa) của kiếp trước (kể cả những gì họ nghĩ là linh hồn) không hề có sự tiếp tục trong kiếp sống mới, khi một người chết mọi chuyện trong kiếp trước kể như chấm dứt (đi đến sự huỷ diệt hoàn toàn), và có lẽ một chúng sinh mới có thể do thượng đế tạo ra, là đoạn kiến (uccheda: cuối cùng của một đời người tất cả danh và sắc trong kiếp đó hoàn toàn huỷ diệt; không có sự liên tục nào cả + diṭṭhi: tà kiến)

Chánh Kiến

Đối với người phải tái sinh trong một kiếp sống mới, ba yếu tố – vô minh (avijjā), tham ái (taṅhā), và nghiệp (kamma) được xem là quan trọng nhất. Khi cái chết tới gần, vô minh che đậy những khuyết điểm của các uẩn danh và sắc trong kiếp sống kế. Tham ái lúc này khao khát đối với kiếp sống ấy. Mặc dù những dấu hiệu (tướng trạng) xấu xa và đáng sợ của kiếp sống kế xuất hiện, tham ái nghĩ rằng nó sẽ được một cuộc sống không có những điều xấu xa, đáng sợ ấy. Như vậy, do không thấy khuyết điểm (của các uẩn) vì vô minh đã che đậy nó, tham ái có khuynh hướng hướng đến và chấp thủ cuộc sống mới. Trong kiếp sống mới đó, do sức mạnh của nghiệp, danh và sắc vốn gọi là tái sinh sẽ được thiết lập đầu tiên.

Như vậy, vì danh và sắc, vào sát na tục sinh trong một kiếp sống mới, phát sinh như kết quả của vô minh, tham ái và nghiệp trong kiếp sống trước, đoạn kiến cho rằng “những người mới sinh (do sự sáng tạo của Thượng đế, v.v…) không có sự liên quan nào với kiếp sống trước”, là không đúng; và thường kiến cho rằng “linh hồn từ kiếp trước đầu thai vào kiếp sống mới” cũng không đúng nốt. Nói gì đến danh và sắc trong kiếp sống trước đầu thai vào kiếp sống mới, ngay cả trong một đời người, danh và sắc sanh ở một nơi, cũng đã không di chuyển sang một nơi khác rồi, vì chúng diệt liền sau khi sanh vậy. Cho nên những gì được gọi là “linh hồn thường hằng” về cơ bản là phi hữu (non-existent: phi hữu, không có hay không tồn tại)

Bởi thế, chúng ta phải rất cẩn thận không nên để bị dẫn dắt đi lầm đường bởi hai tà kiến này. Chúng ta phải hiểu rằng trong một kiếp sống mới, sự thụ thai, sự hình thành của danh và sắc, là kết quả của vô minh, tham ái, và nghiệp của kiếp trước. Đây là chánh kiến duy nhất. Khi chúng ta hét lớn trong vùng phụ cận của một ngọn núi, chúng ta sẽ nghe thấy một tiếng vang. Tiếng vang này không phải là âm thanh ban đầu do chúng ta tạo ra, song nó cũng không độc lập với âm thanh đầu tiên ấy. Khi một cây đèn được mồi từ ngọn lửa của cây đèn thứ nhất, ngọn lửa mới không phải là ngọn lửa của cây đèn thứ nhất; song nó cũng không độc lập với ngọn lửa của cây đèn ấy. Cũng vậy, kiếp sống mới không phải là sự đầu thai của kiếp sống cũ; song nó cũng không độc lập với kiếp sống cũ. Hãy nhớ rằng nếu nghiệp quá khứ là bất thiện, kiếp sống hiện tại cũng sẽ là bất thiện như vậy. Có thể nói, những kinh nghiệm tốt và xấu trong kiếp hiện tại được giải thích bởi hai yếu tố: những hành động (nghiệp) đã làm trong quá khứ, và sự hiểu biết hay kiến thức và nỗ lực chuyên cần trong kiếp hiện tại.

Kết luận

Khi chúng ta nói “một người chết” không có nghĩa rằng đối với người đó thế là hết không còn gì nữa; việc quan trọng là người ấy có được tái sinh trong một kiếp sống tốt đẹp hay không, vì chính để được tái sinh trong một kiếp sống mới mà người ta chết vậy. Và để sửa soạn cho mình có được một tâm trạng tốt ngay trước cái chết – điều chỉ có được khi người ta chết ít đau đớn, ốm đau nhẹ nhàng đến mức có thể, và nhất là phải có những người bạn lành biết làm cách nào để trợ giúp chúng ta vào lúc lâm chung – điều tốt hơn và lợi ích hơn cả vẫn là chúng ta biết chuẩn bị trước cho kiếp sống tương lai, thay vì chờ đến giây phút cuối cùng. Chúng ta phải có một cuộc sống đạo đức, và chuẩn bị cho ngày chết của mình sao cho có được một tái sinh tốt đẹp trong vòng luân hồi này cho đến khi chứng đắc Niết-bàn.

Theo: Chánh kiến và nghiệp

Chuyền ngữ sang tiếng Việt: Tỳ kheo Pháp Thông


Bát Chánh Đạo

Tác giả: Tỳ Khưu CHÁNH MINH

 

Các học giả nghiên cứu Phật học đều công nhận: “Kinh Chuyển Pháp Luân là bản tuyên ngôn, đăng quang ngôi vị Pháp Vương của Đức Thế Tôn”.

Trước thởi Đức Phật, người có trí đều nhận thức được sự khổ (dukkha), nhưng từ đâu sự khổ được sinh ra?

Đa số đều cho là do “Thượng đế định đặt” hay do “nhân sinh loại (abhijāti) tác thành”, một số tiến bộ hơn  cho là: “Do nghiệp quá khứ”, như giáo phái Nigaṇṭha Nātaputta.

“Phàm cảm giác gì con người lãnh thọ, lạc thọ, khổ thọ hay bất lạc bất khổ thọ, tất cả đều do nhân nghiệp quá khứ.”

[1] Đức Phật bác bỏ những quan niệm “về nhân sinh khổ ở trên”. Với quan niệm “do nhân Tạo hóa” thì “những người đang đau khổ, những người này có một Tạo hóa ác độc”. Với quan niệm “do sinh loại “ thì những người đang đau khổ, họ có một ác sinh loại. Với quan niệm “do nghiệp quá khứ” thì những người đang đau khổ, họ đã tạo một ác nghiệp. Nhưng làm thế nào họ có thể biết được những điều trên? Hay tất cả chỉ do suy luận, tưởng tượng mà hình thành? Một vấn đề thật tế nhị và thâm diệu.

Đức Phật tuyên bố: “Nguyên nhân sinh khổ chính là Ái dục (Taṅhā)”, lời tuyên bố này như tiếng sấm nổ giữa trời quang trong sáng.

Taṅhā jāyati soko

Taṅhā jāyati bhayaṃ

Taṅhā ya vippamuttassa

Natthi soko kuto bhayaṃ

Ái sinh sầu muộn

Ái sinh lo sợ

Thoát ra khỏi Ái

Không còn sầu muộn

Từ đâu có sợ.[2]

Có sự khổ, muốn thoát ra khổ là ý nghĩ đúng, là nguyện vọng chính đáng, hợp lý. Nhưng phương án nào để diệt triệt để sự khổ lại là vấn đề thiết yếu.

Trước thời Đức Phật có nhiều quan niệm về “giải thoát khổ”, tựu trung có năm phương án:

–     Thọ hưởng dục lạc là giải thoát khổ.

–     Lạc Sơ thiền là giải thoát khổ .

–     Lạc Nhị thiền là giải thoát khổ.

–     Lạc Tam thiền là giải thoát khổ .

–     Lạc Tứ thiền là giải thoát khổ.

Có thể nói, quan điểm “lạc Tứ thiền” là đỉnh cao lúc bấy giờ, dường như không còn phương án nào tuyệt diệu hơn, tâm đã lìa bỏ khổ – lạc có từ trước, an nhiên tự tại trước hạnh phúc lẫn đau khổ của trần đời.

Nhưng: “Bát chánh đạo, con đường đưa đến thoát khổ” được Đức Thế Tôn tuyên thuyết. Giữa trời trong quang đảng lại thêm tiếng sấm nổ vang.

Hai tiếng sấm động, đánh thức tỉnh triều tâm đang chìm sâu trong giấc ngủ vô minh.

“Hãy thức giấc để nhìn ra sự thật, hãy thức giấc để nhìn ra sự thật”.

Và ánh sáng chân lý chợt rực sáng trong tâm Ngài Koṇḍañña:

“Aññāsi vatabho Koṇḍañño aññāsi vata bho Kondañño: Kiều Trần Như đã thấy pháp, Kiều Trần Như đã thấy pháp”.[3]

Đó cũng là tiếng reo hoan hỷ của Đấng Đại Bi, khi thấy trần gian này thêm một chúng sanh lìa xa khổ ải, đang thể nhập vào dòng nước Thánh, trôi xuôi về đại dương giải thoát, tịch tịnh ngàn đời.

Bát Chánh Đạo hay Bát Thánh Đạo?

Dĩ nhiên có hai phạm trù, người nếm được hương vị giải thoát đó là Thánh đạo, chưa nếm hương vị giải thoát nhưng biết rõ con đường dẫn đến giải thoát là chánh đạo.

Chánh đạo bao gồm cho cả phàm nhân lẫn Thánh, còn Thánh đạo chỉ dành riêng cho những ai đã đi qua lộ trình này.đã đến nơi an lạc tối thượng là Nípbàn:

“Nibbānaṃ paramaṃ sukhaṃ : Nípbàn là hạnh phúc tối thượng”.

Con đường Chánh gồm có tám nhánh hay ba thành phần: Giới – Định – Tuệ. Ngắn gọn là thế nhưng thâm sâu, vi diệu lạ thường.

Trước khi yết kiến Đức Thế Tôn, Bàlamôn Soṇadaṇḍa đã hiểu: “Nơi nào có giới hạnh nơi đó có trí tuệ, nơi nào có trí tuệ nơi đó có giới hạnh”.[4]

Nhưng: Thế nào là giới hạnh? Thế nào là trí tuệ? Trước câu hỏi của Đức Thế Tôn, Bàla môn Soṇadaṇḍa đành thú nhận “không biết rõ”.

Trở lại đoạn kinh văn trước đó, Bàlamôn Soṇadaṇḍa có nêu lên năm giới, khi nói về thanh niên Angaka, đệ tử của mình, giờ đây trước câu hỏi “thế nào là giới?”, ông lại phân vân.

Rõ ràng 5 giới chỉ là thông tục giới hay thế gian giới (lokasīla), chưa phải là giới hạnh bậc thánh, năm giới chỉ là nền tảng ban đầu để tiến sâu vào giới luật bậc Thánh, năm giới  chỉ là quy luật cơ bản để từ đó tìm ra những phương án đạo đức tốt nhất, nhằm mục đích giải quyết bài toán “ra khỏi vòng sinh tử”.

Và Đức Thế Tôn đã giải thích về Giới luật bậc Thánh với nhiều chi tiết. [5] “Giới luật bậc Thánh” có thể tóm gọn trong kệ ngôn:

“Sabba pāpassa akaranaṃ : Không làm mọi điều ác (xấu).”

Giải đáp câu hỏi: “Thế nào là trí tuệ?.

Đức Thế Tôn giải thích: “Chứng đắc Tứ thiền, thành tựu Thắng trí (abhiññāṇa), thành đạt bốn Thánh quả” như vậy là trí tuệ.[6]

Trí tuệ ở đây ám chỉ trí thực chứng và bao hàm cả định. Giới năng sinh định – Định năng sinh tuệ.

Nhưng Giới – Định – Tuệ là ba hay một? “Đối với vị chánh kiến, chánh tư duy sinh. Đối với vị chánh tư duy, chánh ngữ sinh… Đối với vị chánh niệm, chánh định sinh”[7].

Và: “Này các Tỳ khưu, Tỳ khưu tu tập Chánh tri kiến liên hệ đến viễn ly, liên hệ đến ly tham, liên hệ đến đoạn kiến, hướng đến từ bỏ… tu tập Chánh địnhliên hệ đến viễn ly, liên hệ đến ly tham, liên hệ đến đoạn kiến, hướng đến từ bỏ.”[8]

Hai đoạn kinh văn trên cho thấy: Giới – định – tuệ chỉ là một, vì rằng : Tuy chánh tư duy sinh từ chánh kiến, chánh ngữ sinh từ chánh tư duy…nhưng chẳng phải trước sau mà là “đồng sinh”, tuy một nhưng là ba, như nói: “Người có ba phần: Đầu,mình và tay chân”. Đoạn kinh văn thứ hai cho thấy “duy nhất chỉ có một mục đích”.

Con đường có tám nhánh, tuy là tám nhưng chỉ là một, tuy là một nhưng lại là tám.Ví như tám sợi dây kết xoắn vào nhau trở thành một (sợi dây).

Đó là ý nghĩa “con đường duy nhất: Ekāyano maggo”. Chỉ duy nhất có một  mục đích “thoát khổ”.

Về chữ Chánh (sammā) trong bát chánh đạo.

Trong bát chánh đạo, chữ Chánh không phải chỉ mang ý nghĩa “đúng” theo thường tình, “đúng tương đối”mà là “như thật”, là “đúng tuyệt đối”.

Cụ thể đúng như thế nào?  Đó là “thực tướng của hữu vi lẫn vô vi”, hữu vi có tam tướng: Vô thường, khổ, vô ngã, còn Vô vi (Nípbàn) hoàn toàn vắng lặng pháp hữu vi, rỗng không (suññata – một tên gọi khác của vô ngã tướng).

Phàm nhân vẫn thấy được tam tướng của hữu vi pháp, nhưng chưa xuyên sốt tam tám, trái lại bậc Thánh xuyên suốt tam tướng, chứng đạt thực tướng của pháp vô vi (asaṅkhāra dhamma). Và phàm nhân có chánh đạo chưa có Thánh đạo, bậc Thánh có chánh lẫn Thánh đạo.

Trong kinh Đại Niệm Xứ, trong cả bốn phần: niệm thân, niệm thọ, niệm tâm, niệm pháp, Đức Phật chỉ dạy:

Vā pan’assa sati paccupaṭṭhitā hoti yā vadeva ñāṇa – mattayā patissati – mattayā.

Vị ấy sống an trú niệm (hiện tại) như vậy, và hy vọng hướng đến trí, hướng đến niệm”.

Đức Phật chỉ dùng sati (niệm), Ngài không dùng sammāsati (chánh niệm). Vì sao?

Vì giai đoạn đầu hành giả chưa thấy được tam tướng, chỉ là sự “ghi nhận (niệm) danh sắc hay chế định (paññatti) mà thôi”. Còn chánh niệm trong bát chánh đạo là “hành giả đã ghi nhận được tam tướng”.

Khéo quán xét, chúng ta sẽ thấy “an trú niệm hiện tại, hướng đến trí, hướng đến niệm”. Rõ ràng, với niêm ban đầu sẽ hướng đến trí “thấy được tam tướng”, hướng đến niệm “ghi nhận được tam tướng”.

Lại nữa, đối với bốn tầng thiền sắc lẫn thiền vô sắc, chỉ là “đúng”, nhưng “đúng như thật” thì:

“Này các Tỳ khưu, thế nào là con đường đưa đến vô vi?.

– Không định, này các Tỳ khưu là con đường đưa đến vô vi.

– Vô tướng định, này các Tỳ khưu là con đường đưa đến vô vi.

– Vô nguyện định, này các Tỳ khưu là con đường đưa đến vô vi.[9]

Định không tánh là định trong tướng vô ngã.

Định vô tướng là định trong tướng vô thường.

Định vô nguyện là định trong tướng khổ.

Định hiệp thế (bốn thiền sắc giới  và bốn thiền Vô sắc giới) còn cho quả tái sinh trong luân hồi. trái lại định trong tam tướng có khuynh hướng cắt đứt luân hồi khổ.

Và như thế, chúng ta thấy rõ ý nghĩa chữ chánh trong bát chánh đạo thâm sâu như thế nào.

Vài ý nghĩa của Bát Chánh Đạo.

Tuệ uẩn.

1- Chánh kiến (sammādiṭṭhi).

Trước tiên, chánh kiến là thấy rõ bốn sự thật: Đây là khổ, đây là nguyên nhân sanh khổ, đây là sự diệt khổ, đây là con đường đưa đến diệt khổ. Khổ thì rất nhiều và đa dạng, cái gì dẫn đến khổ?

Nguyên nhân xa sâu thẳm là “ái – taṅhā”, nguyên nhân gần chính là “sự vô thường”.

Đối với định luật vô thường của pháp hữu vi thì đành chịu, không có biện pháp nào diệt trừ được vô thường, ngoại trừ đừng tái sinh.

Có sinh tất có diệt là lẽ đương nhiên, không một ai có thể diệt được “luật vô thường”, cho dù đó là chư thiên, Phạm thiên, thiên ma, các Sa môn, Bàlamôn có thắng trí, thậm chí đến chư Thánh Alahán hay Đức Chánh giác cũng phải chịu sự đổi thay của aluật Vô thường.

Nguyên nhân sâu xa sinh khổ là ái, có phải tất cả khổ đều do ái tạo ra không? Không hẳn thế, hãy xem : “byādhi pi dukkhā: Bịnh là khổ”. Bịnh phát sinh có nhiều nguyên nhân, chẳng phải chỉ do nhân ái, như  “bịnh do bị đánh đập, bịnh do thời thiết, bịnh do rối loạn vật thực…”, cứ thế mà suy ra các sự khổ khác.

Tuy nói gọn có ba Ái (dục ái, sắc ái, vô sắc ái) hay sáu ái (ái sắc, ái thinh, ái hương, ái vị, ái xúc và ái pháp), nhưng rõ ràng ái biến ảo dị thường, nó thay đổi từ hình thức này sang hình thức khác, quyến rủ tâm rơi vào vòng kiềm tỏa của nó.

Vũ khí lợi hại nhất của Ái là “vị ngọt”.

“Này các Tỳ khưu! Cho đến khi nào ta chưa như thật biết rõ trọn vẹn (abhiññāsiṃ). Vị ngọt ở đời là vị ngọt, nguy hại là nguy hại, xuất ly là xuất ly, cho đến khi ấy, này các Tỳ khưu, ta không có xác nhận ta đã hiểu trọn vẹn (abhisambuddho), thành đạt Vô Thượng Chánh Đẳng Giác “[10].

Cái gì là vị ngọt? Chính là hỷ lạc của pháp hữu vi (cho dù  là an lạc của thiền hiệp thế).

Cái gì là nguy hại? Chính là sự vô thường của vị ngọt.

Cái gì là xuất ly? Chính là “diệt trừ ái”.

“Do duyên với đời, khởi lên lạc hỷ gì, đấy là vị ngọt ở  đời. Cái gì ở đời là vô thường, khổ, chịu sự biến hoại, đấy là nguy hại ở đời. Điều phục tham ở đời, đoạn tận tham, đấy là xuất ly ở đời.” [11]

Chánh kiến là thấy rõ “từng nhân sinh khổ”, “từng hình thức của ái qua hỷ lạc của chúng”, và diệt trừ chúng, như người diệt từng rễ con của rễ chính, sau cùng bứng tận gốc rễ của cây “ái dục”.

Chính sự nhận ra phương án trừ diệt ái từng phần, là “thấy rõ Đạo đế”.

Tóm lại, Chánh kiến là:

–       Thấy rõ vô thường dẫn đến khổ.

–       Thấy rõ nhân nào đưa đến khổ đang có (do ái hay do nguyên nhân nào khác ngoài ra).

–       Thấy rõ phương án trừ nhân ấy.

–       Thấy rõ sự thoát ra cái khổ (đang có).

Như một người nam đắm nhiễm, ái luyến một cô gái đẹp. Khi thấy cô gái cười nói với một người nam khác, sẽ ghen tức khổ, về sau không còn ái luyến nữa, dù cho cô gái ấy có cười nói với nam nhân khác, y vẫn thản nhiên, không còn đau khổ.

Một điều nên ghi nhận là: “Thấy ở đây là thấy sự thật, không phải thấy do nghe, do suy niệm”.

Ví như người mù nghe nói “có màu xanh”, y suy luận “màu xanh là như thế này… thế này”. Khi được vị lương y đại tài chữa sáng mắt, y nhận thức rõ màu xanh, biết rõ đây là “xanh lá mạ, đây là xanh mờn, đây là xanh thẳm, đây là xanh già cỗi…”.

2- Chánh tư duy.

Chánh tư duy là suy nghĩ ba điều đúng đắn:

– Suy nghĩ về sự thoát ra (các dục) (nekkhamma saṅkappa).

– Suy nghĩ về không thù hận (abyāpāda saṅkappa).

– Suy nghĩ về không hại (người (ahiṃsa saṅkappa).

Ba suy tư này là nền tảng tiên khởi, hướng tâm đi vào đạo lộ thánh thiện.  “Tâm đặt đúng hướng có thể xuyên thủng vô minh”[12]

Dục, sân, hại dẫn đến bất thiện, tạo ác nghiệp để từ đó cho quả ác xấu,lìa bỏ dục, sân, hại, tâm sẽ hướng về thiện để rồi đi đến đỉnh cao”diệt khổ”.

“Này các Tỳ khưu, chớ có suy tầm các tầm bất thiện như dục tầm, sân tầm, hại tầm. Vì cớ sao? Các tầm ấy, này các Tỳ khưu không liên hệ đến mục đích, chúng không phải là căn bản của phạm hạnh”. [13]

Phạm hạnh ở đây chỉ cho bát chánh đạo, mục đích ở đây là diệt khổ.

“Suy nghĩ về sự ra khỏi tam giới (dục, sắc và Vô sắc giới)”. Đó mới là chánh tư duy thật sự, vì nhận thức được “nguy hại của luân hồi” qua tam tướng.

Giới uẩn.

1- Chánh ngữ:

Trên căn bản, chánh ngữ là từ bỏ bốn ác ngữ: Nói dối, nói hai lời, nói ác và nói nhãm.

Thật ra, ý nghĩa chánh ngữ sâu rộng hơn nhiều.

Chánh ngữ là phương tiện huấn luyện tâm thân cận, gần gủi với sự thật, để tâm dần dần nhận ra sự thật. Tam tướng luôn luôn có nhưng tâm không nhận ra, bốn chân lý: Khổ, tập, diệt, đạo luôn có, nhưng tâm không nhận ra. Sở dĩ tâmkhông nhận ra vì không thân cận, không gần gủi với các chân lý ấy.

Ví như người gặp lại người bạn thân quen sẽ vui mừng, trái lại gặp người xa lạ sẽ có trạng thái dững dưng, trong sự nhận biết thân quen hàm ý “xác nhận”. Cũng vậy, tâm đã quen thuộc với tam tướng sẽ hân hoan, năng hoạt để đạt đến tận cùng chân lý là Nipbàn (sự thật về diệt khổ), đồng thời hàmý “xác nhận là sự thật”.

Và rõ ràng, khi chứng đắc Đạo (magga) đâu cần có lời nói, nhưng cần sự thật. Do đó chánh ngữ có mặt trong tâm đạo, như Phật ngôn ở trên: “Đối với vị có chánh tư duy, chánh ngữ sinh”. Có thể hiểu câu Phật ngôn ấy như sau: “Suy nghĩ về sự ra khỏi tam giới, sự thật ấy sinh lên, đồng thời có sự xác nhận là sự thật ”.

Sách Vô ngại giải đạo (paṭisambhidāmagga) có giải thích:

“Trong sátna (khaṇa) Đạo, chánh ngữ có ý nghĩa là “xác nhận”.[14]

2- Chánh nghiệp:

Ý nghĩa ban đầu của chánh nghiệp là “làm đúng”, ám chỉ những hành động thuộc về thân” (về lời đã có chánh ngữ). Tức là lánh xa ba tà nghiệp : Sát sinh, trộm cắp và tà hạnh trong dục lạc.

Từ nền tảng này, chánh nghiệp phát triển tiến đến “không làm tất cả việc ác, làm tất cả hạnh lành”.

Việc làm “đúng nhất” của chánh nghiệp là: “Hướng tâm cùng các pháp đồng sinh với mình cùng phát hiện ra tam tướng, phát hiện ra trạng thái tịch tịnh Nípbàn”.

Ở giai đoạn đầu xa lìa tà nghiệp, tạo thiện nghiệp. Nhưng thiện nghiệp cũng chỉ cho quả an lạc hữu vi, chỉ có đoạn trừ mọi ác, thiện nghiệpmới có an vui tuyệt đối, và chánh nghiệp thực hiện được việc làm này trong tâm đạo.

Kinh văn ghi : “Đối với vị chánh ngữ, chánh nghiệp sinh”, có thể hiểu “có sự thật xuất hiện, thể nhập vào sự thật là việc làm đúng nhất”.

Sách Paṭisambhidāmagga (Vô ngại giải đạo) có giải thích:

“Trong sátna Đạo, chánh nghiệp có ý nghĩa “cội nguồn của đạo”.(sđd)

Ý nghĩa này có lẽ khó hiểu, nên hay chăng sẽ hiễu rằng:” Chánh nghiệp có ý nghĩa : Dẫn các pháp đồng sinh và mình đến tận nguồn của đạo (tức Nípbàn)”?.

3- Chánh mạng:

Là sự nuôi mạng đúng, lánh xa những pháp nuôi mạng sái quấy. Sự nuôi mạng chân chính, giúp tâm hân hoan vì nhận thức sự sống (jīva) được trong sạch.

Ý nghĩa thâm sâu của chánh mạng là “sự trong sạch”. Và trong giai đoạnchứng đác đạo thì tâm lẫn cảnh đều trong sạch. Cảnh trong sạch là Nipbàn, tâm trong sạch vì lìa bỏ tất cả mọi ô nhiễm.

Sách Vô ngại giải đạo có giải thích:

“Trong sát na đạo, chánh mạng có ý nghĩa là “trong sạch”.(sđd).

Từ những ý nghĩa trên, chúng ta mới thấy rõ: “Trong sát na đạo, giới phần đều có đủ”,trái lại trong những tâm thiện bình thường chúng nếu có chỉ có một, đôi khi chẳng có một chi nào cho dù đó là tâm thiện cao cấp như tâm thiền Sắc giới hoặc tâm thiền vô sắc giới.

Định uẩn.

1- Chánh tinh tấn:

Nền tảng ban đầu của chánh tinh tấn là nương vào bốn cách:

– Cố gắng không cho điều ác, bất thiện sinh lên.

– Cố gắng diệt trừ những ác, bất thiện đang có.

– Cố gắng làm sanh những thiện pháp.

– Cố gắng làm tăng trưởng thiện pháp đang có.

Dĩ nhiên, khi có pháp thiện sinh lên thì không có pháp bất thiện và ngược lại. Như Phật ngôn:

“… Người ta nói xa hơn.

Là pháp của bậc thiện.

Với pháp kẻ bất thiện,

Thật xa, xa hơn nhiều…” [15].

Tuy vậy, quan trọng nhất là làm “tăng trưởng pháp thiện”, nếu pháp thiện không tăng trưởng, chẳng khác nào khu vườn có nhiều cây cho quả ngọt, nhưng vì không phát triển được nên chẳng mang đến lợi ích đáng hài lòng.

Lại nữa, không làm tăng trưởng thiện pháp, có thể làm tâm trở nên uế nhiễm.Ví như cái bát không thường sử dụng, lâu dần có thể bị bụi bám. Tinh tấn mang ý nghĩa là “nâng đở các pháp khác”.

Thiện pháp ở đây chủ yếu là thiền, khi tâm yên lặng qua pháp thiền chỉ tịnh, nhờ đó hành giả nỗ lực quán xét danh sắc, và thấy được tam tướng. Đó là chánh tinh tấn.

Pat,isambhidāmagga có giải thích:

“Trong sát na đạo, chánnh tinh tấn có ý nghĩa là nổ lực nâng đở (các pháp đồng sinh) trong đạo”.

2- Chánh niệm:

Nền tảng ban đầu của niệm là: Bốn nơi ghi nhận (hay ghi nhớ) là: niệm thân, niệm thọ, niệm tâm và niệm pháp.

Niệm thân là ghi nhận sắc uẩn.

Niệm thọ là ghi nhận thọ uẩn.

Niệm tâm là ghi nhận thức uẩn.

Niệp pháp là ghi nhận tưởng uẩn và hành uẩn.

Danh – sắc được ghi nhận thường xuyên, dần dần hiển lộ ra tam tướng và hành giả tiếp tục ghi nhận một trong tam tướng, củng cố thêm sức mạnh của niệm, cho đến khi không cần cố gắng hay hướng tâm nhiều đến tam tướng, tam tướng vẫn hiển lộ một cách tự nhiên. Đó là chánh niệm.

3- Chánh định:

Có hai loại định là : Cận định (upacārasamādhi) và an chỉ định (appanāsamādhi).

Hành giả tu tập thiền chỉ tịnh, khi đạt được Cận định hay an trú được tâm trong định, đó là nền tảng ban đầu. Từ đó hành giả phát triển Minh sát (vipassanaa) để thấy được tam tướng.

Đức Sāriputta (xálợiphất) có dạy: “Có hai pháp cần nên tu tập là: Chỉ và Quán”.[16]

Định thường tình với cảnh chế định(paññattārammaṇā) không thể đưa tâm tiến đạt đến Vô vi.

Điển hình là: Trước thời Đức Phật nhiều sa môn, Bàlamôn cũng chứng đạt đến đỉnh cao nhất của thiền chỉ tịnh như Ālāra kālāma (vị thầy của Bồ tát Siddhattha – Sĩđạtta)… nhưng các vị ấy vẫn chưa thoát khỏi sinh tử luân hồi, thậm chí một ngôi Thánh Đạo ban đầu là Dự Lưu cũng chưa chứng đạt.

Chánh định trong bát chánh đạo, ngoài ý nghĩa “không loạn động, an trú vào cảnh”, còn mang ý nghĩa “phải là cảnh tam tướng”, bấy giờ mới thật đúng nghĩa chánh định của bát chánh đạo.

Thật tuyệt, thật hoàn hảo “Bản tuyên ngôn đang  quang ngôi vị Pháp vương của Đức Thế Tôn”.

Không một sa môn, Bàlamôn có trí nào có thể bác bỏ được 4 chân lý này. Trong đó: Nhân sinh khổ và con đường dẫn đến diệt khổ, vượt khỏi tầm với của trí tuệ đương thời.

Bánh xe Pháp lăn chuyển qua pháp ngôn của Đức Thế  Tôn, con đường cổ xưa lại được tìm thấy và trí tuệ nhân thiên lại thăng hoa. Đa số nhân thiên đã tìm đến nơi an tịnh, một cảnh giới tịch tịnh ngàn đời.

Lành thay con đường bát chánh.

Lành thay khổ ải đoạn trừ.

Và: Bao giờ còn con đường bát chánh, bấy giờ Sa môn bốn bậc hãy còn. Lành thay!

Những chữ viết tắt.

A: Aṅguttaranikāya (Tăng chi bộ kinh).

D:   Dīghanikāya (Trường bộ kinh).

Dhp: Dhammapāda (Pháp cú kinh).

M:  Majjhimānikāya (Trung bộ kinh).

Ps:    Paṭisambhidāmagga (Vô ngại giải đạo),

S:  Saṃyuttanikāya (Tương Ưng kinh).

Sách tham khảo:

Hòa thượng Thích Minh Châu dịch. Trường bộ kinh (I, II, IV). Trung Bộ kinh III. Tăng chi bộ kinh (I, II). Tương ưng bộ (IV, V). Pháp cú kinh.

Vô ngại giải đạo : Đại Đức Pháp Chất dịch.

[1] – M.iii, kinh Thiên tý (Devadahasutta).

[2]- Dhp, câu 216.

[3]- Ṣ.v, 420.

[4]- D.ii, kinh Soṇadaṇda

[5] – Xem  D.i, kinh Sa môn quả, từ chương 40 đến chương63. [

6]- D.i – Kinh Sa Môn Quả, từ chương 75 đến chương 98.

[7] – S.v, 1.

[8] S.v, 30.

[9] S. iv, 62

[10] A.i, 260.

[11] – A.1, 258.,

[12] -A.i, 8.

[13] -S.v, 417.

[14] -Ps, Đạo ngữ (maggakathā), số 82. ĐĐ Pháp Chất dịch.

[15] – A.ii, 50. [16] – D. iv, kinh Thập thượng (Dasuttarasutta)>

Nguồn: chanhminhtk.wordpress.com


Bảy Tùy Miên (Anusayas)

THERAVĀDA
ABHIDHAMMAPIṬAKA – TẠNG DIỆU PHÁP

YAMAKA
BỘ
SONG ĐỐI

TẬP HAI

Dịch giả:
Ðại Trưởng Lão TỊNH SỰ
SANTAKICCA M
ahā Thera

VII. TÙY MIÊN SONG (ANUSAYAYAMAKAṂ)

Bảy TÙY MIÊN là:

  1. Dục ái tùy miên (kāmarāgānusaya)
  2. Phẫn nộ tùy miên (Patighānusaya)
  3. Ngã mạn tùy miên (Mānānusaya)
  4. Tà kiến tùy miên (Ditthā-nusaya)
  5. Hoài nghi tùy miên (Vicikichānusaya)
  6. Hữu ái tùy miên (Bhavarāgā-nusaya)
  7. Vô minh tùy miên (Avijjānusaya).

[1221] DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU?

“Trong hai thọ thuộc dục giới(1) thì dục giới tùy miên ngủ ngầm ở đấy”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU?

“Phẫn nộ tùy miên ngủ ngầm ở chổ là thọ khổ”(2)

NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU?

“Ngã mạn tùy miên ngủ ngầm ở chổ là trong hai thọ(3) thuộc dục giới, sắc giới và vô sắc giới”.

TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU?

Tà kiến tùy miên ngủ ngầm ở chổ là trong tất cả pháp liên quan thân kiến(4) (Sabbasakkāyapariyapannadhamma).

HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU?

“Hoài nghi tùy miên ngủ ngầm ở chổ là trong tất cả pháp liên quan thân kiến(5) “.

HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU?

“Hữu ái(6) tùy miên ngủ ngầm ở chổ là sắc giới và vô sắc giới”.

VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU?

“Vô minh tùy miên ngủ ngầm ở chổ là trong tất cả pháp liên quan thân kiến”.

PHẦN TÙY MIÊN (ANUSAYAVĀRA)

[1222] DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ngã mạn tùy miên ngủ ngầm nơi bậc Bất Lai nhưng dục ái tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Chỉ đối với ba hạng người(1) là mạn tùy miên còn ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

Ðối với hai hạng người(2) dục ái tùy miên cũng ngủ ngầm nhưng Tà kiến tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy. Còn đối với hạng phàm phu thì dục ái tùy miên cũng ngủ ngầm và tà kiến tùy miên cũng ngủ ngầm”.

HAY LÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

Ðối với hai hạng người dục ái tùy miên ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy(3). Còn đối với hạng phàm phu dục ái tùy miên ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với vị A Na Hàm thì hữu ái tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Còn đối với ba hạng người(1) thì hữu ái tùy miên còn ngủ ngầm và dục ái tùy miên còn ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Vị bất lai vô minh tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Với ba hạng người(1), vô minh tùy miên còn ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

[1223] PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ NGẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ NGÃ NGẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Vị bất lai ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Với ba hạng người ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng … HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Với hai hạng người(2), phẫn nộ tùy miên còn ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Ðối với phàm phu thì phẫn nộ tùy miên còn ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN … trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Vị bất lai vô minh tùy miên còn ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Với ba hạng người(1) thì vô minh tùy miên còn ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên vẫn còn ngủ ngầm”.

[1224] NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với ba hạng người(2) ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nhưng nơi người ấy. Còn đối với hạng phàm phu thì ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN … trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1225] TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM … trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với ba hạng người(1), vô minh tùy miên còn ngủ ngầm nhưng tà kiến tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy, còn đối với hạng phàm phu thì vô minh tùy miên còn ngủ ngầm và tà kiến tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

[1226] HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN … trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với ba hạng người, vô minh tùy miên còn ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy, với hạng phàm phu thì vô minh tùy miên và hoài nghi tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

[1227] HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1228] DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bậc bất lai ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng còn nơi vị ấy. Với ba hạng người(1) thì ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm, dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Với hai hạng người(2), dục ái tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên còn ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy. Ðối với phàm phu thì dục ái tùy miên còn ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng còn ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN… trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM PHẪN NỘ TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

Bậc bất lai vô minh tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy. Với ba hạng người(1), vô minh tùy miên còn ngủ ngầm và dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

[1229] DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ NGẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Với hai hạng người(2) dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên ngã ngạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm, nơi người ấy. Với hạng phàm phu thì dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN … trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bậc bất lai vô minh tùy miên ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Với ba hạng người(1), vô minh tùy miên còn ngủ ngầm và dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên ngã mạn tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

[1230] DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN … trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN CÒN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bậc bất lai vô minh tùy miên ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên tà kiến tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Với hai hạng người(2), vô minh tùy miên dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên và ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng tà kiến tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy, với hạng phàm phu thì vô minh tùy miên còn ngủ ngầm và dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

[1231] DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN…VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Với bậc bất lai thì vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên tà kiến tùy miên cũng ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy. Với hai hạng người(1), thì vô minh tùy miên dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên ngã mạn tùy miên còn ngủ ngầm nhưng tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy, với hạng phàm phu thì vô minh tùy miên còn ngủ ngầm và dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

[1232] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN, HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN, HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM NƠI NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Với bậc bất lai, vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên và hữu ái tùy miên còn ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi vị ấy. Với hai hạng người, thì vô minh tùy miên, dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, ngã mạn tùy miên và hữu ái tùy miên còn ngủ ngầm nhưng tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng còn ngủ ngầm nơi người ấy, với hạng phàm phu thì vô minh tùy miên còn ngủ ngầm và dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên, hữu ái tùy miên cũng còn ngủ ngầm”.

[1233] DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN CŨNG NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải! ”

HAY LÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN CŨNG NGỦ NGẦM Ỡ NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải! ”

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ngã mạn tùy miên ngủ ngầm ở chỗ là trong sắc giới và vô sắc nhưng dục ái tùy miên chẳng ngủ ngầm ở nơi ấy; còn trong hai thọ dục giới thì ở đấy ngã mạn tùy miên ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng … HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong thọ khổ, trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy hoài nghi tùy miên ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng ngủ ngầm nơi ấy. Còn trong hai thọ thuộc dục giới thì nơi ấy hoài nghi tùy miên ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải ”

DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong thọ khổ, trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy vô minh tùy miên ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng ngủ ngầm ở đấy; còn trong hai thọ thuộc dục giới thì vô minh tùy miên ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng ngủ ngầm ở đấy”.

[1234] PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy hoài nghi tùy miên ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng ngủ ngầm ở đấy; còn trong hai thọ khổ thì ở đấy hoài nghi tùy miên ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng ngủ ngầm”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải”

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải”

PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy vô minh tùy miên ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng ngủ ngầm ở đấy; còn trong hai thọ khổ thì ở đấy vô minh tùy miên ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng ngủ ngầm”.

[1235] NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong thọ khổ, ở đấy hoài nghi tùy miên ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó; còn trong hai tho dục giới, trong sắc giới, trong vô sắc giới, thì ở đấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai tho dục giới, ở đấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó; còn trong sắc giới, trong vô sắc giới, thì ở đấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong thọ khổ, ở đấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó; còn trong hai thọ thuộc dục giới, trong sắc giới, trong vô sắc giới, thì ở đấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

[1236] TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong ba thọ thuộc dục giới, ở đấy tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong sắc giới, trong vô sắc giới, thì ở đấy tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1237] HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong ba thọ dục giới, ở đấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, còn trong sắc giới, trong vô sắc giới, thì ở đấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1238] HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong ba thọ dục giới, ở đấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy; còn trong sắc giới, trong vô sắc giới, thì ở đấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

[1239] DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ D DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới ở đấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy, còn trong hai thọ dục giới, ở đấy ngã mạn tùy miên và dục ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy. Còn trong hai thọ khổ, thì ở đấy phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm mà dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng đang ngủ ngầm ở đấy, còn trong hai thọ dục giới, ở đấy hoài nghi tùy miên và dục ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó. Trong thọ khổ, ở đấy hoài nghi tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Không phải”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó; trong hai thọ dục giới, ở đấy vô minh tùy miên và dục ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó; còn trong thọ khổ thì ở đấy vô minh tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó”.

[1240] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở CÕI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy hoài nghi tùy miên, ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong hai thọ dục giới, ở đấy hoài nghi tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang phải ngủ ngầm ở đó, trong thọ khổ, ở đấy hoài nghi tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy hữu ái tùy miên, ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong hai thọ dục giới, ở đấy hữu ái tùy miên và ngã mạn tùy miên, đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong thọ khổ, ở đấy phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong hai thọ dục giới, ở đấy vô minh tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong thọ khổ ở đây vô minh tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó”.

[1241] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy hoài nghi tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong hai thọ dục giới, ở đấy hoài nghi tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang phải ngủ ngầm ở đó, trong thọ khổ, ở đấy hoài nghi tùy miên, phẫn nộ tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy hữu ái tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong hai thọ dục giới, ở đấy dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy, trong thọ khổ, ở đấy phẫn nộ tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở NƠI ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong hai thọ dục giới, ở đấy vô minh tùy miên, dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó, trong thọ khổ ở đây vô minh tùy miên và phẫn nộ tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó”.

[1242] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy hữu ái tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó. Trong hai thọ dục giới, ở đấy dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên, hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang phải ngủ ngầm ở đó; trong khổ thọ, ở đấy phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên, dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy vô minh tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó. Trong hai thọ dục giới, ở đấy vô minh tùy miên, dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đấy; trong khổ thọ, ở đấy vô minh tùy miên, phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó”.

[1243] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN, HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN, HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên, hoài nghi tùy miên và hữu ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó. Trong hai thọ dục giới, ở đấy vô minh tùy miên, dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên và hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó. Trong thọ khổ ở đây vô minh tùy miên và phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên, hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó”.

[1244] DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGUỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

HAY LÀ PHẦN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGUỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bậc bất lai trong hai thọ dục giới, sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy ngã man tùy miên đang ngủ ngầm tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ầy ở cõi ấy. Ðối với ba hạng người(1) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với ba hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới thì với người ấy ở cõi ấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGUỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN …. trùng …. HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với hai hạng người(2) trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy dục ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Còn đối với phàm phu trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy dục tùy miên đang ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng đang ngủ ngầm”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với phàm phu trong khổ thọ, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng phàm phu ấy mà trong thọ dục giới thì với người ấy ỡ cõi ấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGUỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGUỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bậc bất lai trong hai thọ dục giới, sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với ba hạng người(1) trong khổ thọ, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với ba hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, thì với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

[1245] PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN…. trùng…. HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với hai hạng người(1)trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với hạng phàm phu trong hai khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với hạng phàm phu trong hai thọ dục giới, sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng phàm phu ấy mà trong khổ thọ, thì với người ấy ỡ cõi ấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bậc bất lai trong ba thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với ba hạng người(1) trong hai thọ dục giới, sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với ba hạng người ấy mà trong khổ thọ, thì với người ấy ỡ cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

[1246] NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với ba hạng người(2) trong hai thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với phàm phu trong hai thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, thì với người ấy ở cõi ngã mạn tùy miên và hoài nghi tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với phàm phu trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng phàm phu ấy mà trong hai thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, thì với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bốn hạng người(3) trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng những hạng người ấy mà trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bốn hạng người(1) trong thọ khổ, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với các hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

[1247] TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”. … trùng…

[1248] HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với hạng phàm phu trong ba thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng phàm phu ấy mà trong sắc giới và vô sắc giới, thì với người ấy ở cõi hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với ba hạng người(2) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy hữu ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với hạng phàm phu trong sắc giới và vô sắc giới, thì với người ấy ở cõi ấy hữu ái tùy miên đang ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với ba hạng người(1) trong ba thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với hạng phàm phu trong ba thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, thì với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

[1249] HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bốn hạng người(2) trong ba thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với những hạng người ấy mà trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng đang ngủ ngầm”.

[1250] DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có!”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bậc bất lai, trong hai thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với ba hạng người(1) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng chính những hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, thì với người ấy ỡ cõi ấy ngã mạn tùy miên và dục ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN…. trùng…. HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với phàm phu, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng chính hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ỡ cõi ấy hoài nghi tùy miên và dục ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy cũng chính hạng người ấy, mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không phải!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với bậc bất lai trong ba thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với ba hạng người(1) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với các hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và dục ái tùy miên đang ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy, cũng với các hạng người ấy mà trong thọ khổ, với người ấy ỡ cõi ấy vô minh tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

[1251] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO CÕI NÀO THÌ THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng … HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với hạng phàm phu trong sắc giới và vô sắc giới với người ấy ở cõi hoài nghi tùy miên, và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong khổ thọ, thì với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên và phẫn nộ đang ngủ ngầm, nhưng dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không Phải!”

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với vị bất lai trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên và ngã mạn tùy niên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với ba hạng người, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với những hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy; cũng với những hạng người ấy mà trong khổ thọ, thì với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

[1252] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO CÕI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với hạng phàm phu trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên, dục ái tùy miên, ngã mạn và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy hoài nghi tùy miên, phẫn nộ tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với ba hạng người(1) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi hữu ái tùy miên, ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên và tà kiến tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy; đối với hạng phàm phu trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy hữu ái tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN CŨNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với vật bất lai trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên, ngã mạn tùy miên, và tà kiến tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên và tà kiến tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với hai hạng người(1) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên tà kiến tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với những hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên và tà kiến tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với những hạng người ấy mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và tà kiến tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với hạng phàm phu trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, phẫn nộ tùy miên và tà kiến tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

[1253] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với ba hạng người(1) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy hữu ái tùy miên, ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Với hạng phàm phu trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy hữu ái tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với vật bất lai trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên, hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy; cũng với hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với hai hạng người(2) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên, ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng những hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẩn nộ tùy miên tà kiến tùy miên hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên, phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với phàm phu trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên, nhã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẩn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên, dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy; cũng với hạng người ấy mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi vô minh tùy miên, phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

[1254] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN, HOÀI NGHI TÙY MIÊN HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Không có!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO Ở CÕI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN, TÀ KIẾN TÙY MIÊN, HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY Ở CÕI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với vật bất lai trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, ngã mạn tùy miên,và hữu ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên, và hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy; cũng với hai hạng người ấy mà trong hai thọ dục với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên, hoài nghi tùy miên và hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, ngã mạn tùy miên tà kiến tùy miên, hoài nghi tùy miên và hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với hai hạng người(1) trong sắc giới và vô sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, ngã mạn tùy miên và hữu ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với các hạng người ấy mà trong hai thọ dục giới với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên tà kiến tùy miên, hoài nghi tùy miên và hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Ðối với phàm phu trong sắc giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên, hoài nghi tùy miên và hữu ái tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy cõi ấy. Cũng với các hạng người ấy mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên và phẫn nộ tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên, hoài nghi tùy miên và hữu ái tùy miên, chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong thọ dục giới, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, dục ái tùy miên, ngã mạn tùy miên, tà kiến tùy miên, và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên, hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy. Cũng với hạng người ấy mà trong khổ thọ, với người ấy ở cõi ấy vô minh tùy miên, phẫn nộ tùy miên, tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và, ngã mạn tùy miên và hữu ái tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm cho người ấy ở cõi ấy”.

DỨT PHẦN THUẬN TÙNG (Anulomaṃ niṭṭhitaṃ)

[1255] DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN CŨNG KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với vị bất lai dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không ngủ ngầm cho người. Còn đối với bậc Ứng Cúng (A-La-Hán) thì dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng…ḤOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

“Ðối với hai hạng người(1) hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho người ấy. Có hai hạng người(2) hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN… trùng….VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với vị bất lai, dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho người ấy. Còn đối với vị Ứng Cúng thì dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm và vô minh tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1256] PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Ðối với vị bất lai phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho vị ấy. Còn với vị Ứng Cúng thì phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng…. HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Có hai hạng người(1) hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho người ấy. Có hai hạng người(2) hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO HỮU ÁI TÙY MIÊN… trùng … VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Với vi bất lai phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho vị ấy; còn với Ứng Cúng thì phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và vô minh tùy minh cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1257] NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng … HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Có ba hạng người(3) hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho người ấy. Còn với vị Ứng Cúng thì hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm “.

NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN… trùng … VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1258] TÀ KIẾN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”… trùng…

[1259] HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN TÙY MIÊN…. trùng….VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Có ba hạng người(1)hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho người ấy. Còn với vị Ứng Cúng thì hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm và vô minh tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1260] HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1261] DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Với vị Bất lai, dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho vị ấy. Còn với vị Ứng Cúng thì dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm mà ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm “.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Có hai hạng người(1) hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho người ấy; cũng có hai hạng người(2) mà hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm, dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên cũng không đang ngủ ngầm “.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN… trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Với vị Bất lai dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho vị ấy. Còn với bậc Ứng Cúng thì dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm mà vô minh tùy miên cũng không đang ngủ ngầm “.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1262] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Có hai hạng người(1) hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho người ấy. Ðối với vị Bất lai thì hoài nghi tùy miên dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho người ấy. Còn với vị Ứng Cúng hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm mà dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm “.

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN… trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1263] DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN… trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Có hai hạng người(1) hoài nghi tùy miên và tà kiến tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải không ngủ ngầm cho người ấy. Với vị Bất lai thì hoài nghi tùy miên dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm cho vị ấy. Còn với vị Ứng Cúng hoài nghi tùy miên không đang ngủ ngầm mà dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên ngã mạn tùy miên và tà kiến tùy miên cũng không đang ngủ ngầm” … trùng…

[1264] DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN… trùng… VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1265] DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1266] DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong sắc giới, trong vô sắc giới và trong pháp phi hệ thuộc(1), ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI NÀO THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM CHO NGƯỜI ẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đấy. Còn trong sắc giới, trong vô sắc giới và trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới và vô sắc giới, ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong khổ thọ và trong pháp phi hệ thuộc thì ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, trong sắc giới và vô sắc giới, ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới và vô sắc giới, ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đấy. Còn trong khổ thọ và trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong khổ thọ và trong pháp phi hệ thuộc ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, trong sắc giới và vô sắc giới, ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm và vô minh tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1267] PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, sắc giới và vô sắc giới, ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc thì ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, ở đấy ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc thì ở đó ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, sắc giới và vô sắc giới, ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc thì ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới, trong vô sắc giới, ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong hai thọ dục giới trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong hai thọ dục giới, trong pháp phi hệ thuộc, thì ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm và phẫn nộ tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, sắc giới và vô sắc giới, ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc thì ở đấy phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và vô minh tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1268] NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng … HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong thọ khổ, ở đấy ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc thì ở đấy ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÓ PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong khổ thọ, trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, ở đấy ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, thì ở đấy ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm và vô minh tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1269] TÀ KIẾN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”… trùng…

[1270] HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm và hoài nghi tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1271] HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong hai thọ dục giới, ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, thì ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm và vô minh tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1272] DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới và vô sắc giới, ở đấy dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, ở đấy ngã mạn tùy miên và dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, thì ở đấy ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm mà dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN… trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới và vô sắc giới, ở đấy dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng hoài nghi tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc thì ở đấy dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm mà hoài nghi tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới và vô sắc giới, ở đấy dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng hữu ái tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và hữu ái tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, ở đấy hữu ái tùy miên và dục ái tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Trong hai thọ dục giới, thì ở đấy hữu ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, thì ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm và dục ái tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong sắc giới và vô sắc giới, ở đấy dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng vô minh tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, thì ở đấy dục ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm và vô minh tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

[1273] DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN, NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ TÀ KIẾN TÙY MIÊN … trùng… HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN VÀ PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”

DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, ở đấy hữu ái tùy miên dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Trong hai thọ dục giới, ở đấy hữu ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, thì ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm mà dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên và ngã mạn tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”.

DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi”.

HAY LÀ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN VÀ NGÃ MẠN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

[1274] DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN VÀ TÀ KIẾN TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”… trùng…

[1275] DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN, PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN VÀ HOÀI NGHI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Trong khổ thọ, ở đấy hữu ái tùy miên dục ái tùy miên và ngã mạn tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng phẫn nộ tùy miên tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng phải đang ngủ ngầm ở đó. Trong hai thọ dục giới ở đấy hữu ái tùy miên và phẫn nộ tùy miên không đang ngủ ngầm nhưng dục ái tùy miên ngã mạn tùy miên tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên chẳng phải không đang ngủ ngầm ở đó. Còn trong pháp phi hệ thuộc, ở đấy hữu ái tùy miên không đang ngủ ngầm mà dục ái tùy miên phẫn nộ tùy miên ngã mạn tùy miên tà kiến tùy miên và hoài nghi tùy miên cũng không đang ngủ ngầm”…. trùng…

[1276] DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ VÔ MINH TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”

HAY LÀ VÔ MINH MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐÂU THÌ DỤC ÁI TÙY MIÊN PHẪN NỘ TÙY MIÊN NGÃ MẠN TÙY MIÊN TÀ KIẾN TÙY MIÊN HOÀI NGHI TÙY MIÊN VÀ HỮU ÁI TÙY MIÊN KHÔNG ÐANG NGỦ NGẦM Ở ÐẤY PHẢI CHĂNG?

“Phải rồi!”


(1) Tức là thọ hỷ và thọ xã trong tâm tham thuộc cõi dục.

(2) Thọ khổ ở đây tức là thọ ưu trong tâm sân.

(3) Hai thọ ở đây là thọ hỷ và thọ xã trong cõi dục, cõi sắc và cõi vô sắc, mạn tùy miên sanh theo đó.

(4) Pháp liên quan thân kiến là những quan niệm về nhân sinh quan, tà kiến có thể theo đó phát sinh.

(5) Quan niệm về thân kiến cũng là cơ sở phát sanh hoài nghi được.

(6) Hữu ái là tham trong cảnh thiền, chính cõi sắc và vô sắc hoặc thiền sắc và thiền vô sắc là cảnh sanh hữu ái.

(1) Ba hạng người mà mạn tùy miên và dục ái tùy miên còn ngũ ngầm là phàm phu, bậc Tu Ðà Hoàn và bậc Tư Ðà Hàm.

(2) Hai hạng người mà dục ái tùy miên còn ngũ ngầm nhưng tà kiến tùy miên không còn ngũ ngầm là bậc Tu Ðà Hoàn và bậc Tư Ðà Hàm.

(3) Hai hạng người còn dục ái mà không còn hoài nghi là vị dự lưu và vị nhất lai.

(1) Ba hạng người là phàm phu, bậc dự lưu và bậc nhất lai.

(2) Hai hạng người là vị dự lưu và vị nhất lai.

(1) Ba hạng người ở đây là ba bậc Quả hữu học.

(2) Ba hạng người mà ngã mạn còn nhưng dứt hoài nghi, đó là bậc dự lưu, bậc nhất lai và bậc bất lai.

(1) Ba hạng người ở đây là ba bậc Quả hữu học.

(1) Ba hạng người còn vô minh, ngã mạn, dục ái, phẫn nộ đó là phàm phu và hai bậc Quả thấp.

(2) Hai hạng người còn dục ái và phẩn nộ, ngã mạn mà dứt hoài nghi đó là hai bậc Quả thấp.

(1) Ba hạng người còn vô minh, ngã mạn, dục ái và phẩn nộ đó là phàm phu là hai Bậc Quả thấp.

(2) Hai hạng người còn dục ái, phẩn nộ và ngã mạn nhưng dứt tà kiến và hoài nghi đó là hai Bậc quả thấp.

(1) Hai hạng người còn vô minh, dục ái, phẩn nộ, ngã mạn nhưng dứt tà kiến và hoài nghi, đó là hai bậc Quả thấp

(1) Ba hạng người ở đây chỉ cho phàm phu và hai thánh quả thấp.

(2) Hai hạng người ở đây chỉ cho hai thánh quả thấp.

(1) Ba hạng người ở đây cũng chỉ cho phàm phu và hai Quả thấp.

(1) Hai hạng người ở đây tức là hai hạng Thánh Quả thấp.

(1) Ba hạng người ở đây là phàm phu và hai thánh Quả thấp.

(2) Ba hạng người ở đây là ba thánh Quả hữu học.

(3) Bốn hạng người ở đây là phàm phu và ba Quả hữu học.

(1) Bốn hạng người ở đây là phàm phu và ba Quả hữu học.

(2) Ba hạng người ở đây là Bậc Quả hữu học.

(1) Ba hạng người ở đây là Bậc Quả hữu học.

(2) Bốn hạng người ở đây là phàm phu và ba Quả hữu học.

(1) Ba hạng người ở đây là phàm phu và hai thánh Quả thấp.

(1) Ba hạng người ở đây là ba thánh Quả hữu học.

(1) Ba hạng người ở đây là phàm phu và hai thánh Quả thấp.

(1) Hai hạng người ở đây là hai Quả thấp.

(1) Ba hạng người ở đây là ba Quả hữu học.

(2) Hai hạng người ở đây là hai Quả thấp.

(1) Hai hạng người ở đây là hai Quả thấp.

(1) Hai hạng người ở đây là hai quả thấp.

(2) Hai hạng người ở đây là hai hạng người là quả cao.

(1) Hai hạng người ở đây là hai quả thấp.

(2) Hai hạng người ở đây là hai hạng người là quả cao.

(3) Ba hạng ở đây là ba quả hữu học.

(1) Ba hạng ở đây là ba quả hữu học.

(1) Hai hạng người ở đây là hai quả thấp.

(2) Hai hạng người ở đây là hai hạng người là quả cao.

(1) Hai hạng người ở đây là hai quả thấp.

(1) Hai hạng người ở đây là hai quả thấp.

(1) Pháp phi hệ thuộc (apariyāpanna) tức là pháp không liên hệ trong luân hồi tam giới. Tức là Pháp siêu thế : đạo quả và Níp Bàn.

Nguồn : Budsas.org


Mười trói buộc (Samyojanas, Kiết Sử)

Các kiết sử hay “Samyojanas” lại là một nhóm pháp bất thiện khác nữa, các kiết sử trói buộc “ngũ uẩn gông cùm” (Fetter-khandhas) (trong cuộc sống đời này) cho đến các ngũ uẩn (khandhas nơi cuộc sống mai hậu) hay trói buộc nghiệp với quả[141] hoặc giả trói buộc chúng sinh phải chịu đau khổ… (Visuddhimagga, XXII.48) qua các kiết sử đó chúng ta bị trói buộc vào trong vòng luân hồi sanh tử.[142] Trong cuốn Dhammasangani (§1113) chúng ta thấy cách phân loại 10 gông cùm này như sau:

Tham  dục (Kama -raga)
Sân hận (Vyapada)
Ngã mạn (Mana)
Tà kiến (Ditthi)
Hoài nghi (Vicikiccha)
Giới cấm thủ (Silabbata-paramasa)
Tật đố (Issa)
Xan tham (Macchariya)
Vô minh (Avijja)
Hữu tham (Bhavaraga)

Trong những cách phân loại kiết sử nêu trên, tà kiến được xếp dưới hai khía cạnh: tà kiến và Giới cấm thủ. Khi không có chánh kiến ta không thể tận diệt được tà kiến “bản ngã” và các phiền não khác, và như vậy chúng ta bị cùm nơi vòng luân hồi sinh tử. Khi không còn chánh niệm về một thực tại nào đó ngay trong giây phút hiện tại, chúng ta không thể tu luyện được Bát chánh đạo. Cho đến khi nào chúng ta chưa trở thành vị thánh Nhập lưu thì luôn có tà kiến xảy ra. Tất đố và xan tham cũng là các pháp bất thiện được phân loại căn cứ vào các kiết sử nhưng không nằm trong các nhóm phiền não khác. Chúng ta nên tìm hiểu xem ganh tị có xuất hiện khi ai đó nhận được bằng khen (Token of honour) hay bằng danh dự khi ta không nhận được hay không. Chấp thủ bản ngã chi phối các điều bất thiện thô thiển như ghen tương. Vị thánh Nhập lưu đã tận diệt được tà kiến “bản ngã” cũng tận diệt được ghen tương và cả bỏn xẻn nữa. Nếu chúng ta tu luyện hiểu biết về danh pháp và sắc pháp hàng ngày, rất có thể chúng ta khởi sự nhận ra cuộc sống thực sự chỉ là một sát-na cảm nghiệm được một cảnh nào đó. Đôi khi cảnh đó rất dễ chịu, đôi khi lại không dễ chịu chút nào, điều này hoàn toàn tuỳ thuộc vào các duyên hệ chi phối cảnh đó. Kinh nghiệm về các cảnh dễ chịu và khó chịu lại do nghiệp chi phối và do những hành động đã được thực hiện. Nếu ta nhìn nhận cuộc sống chỉ là một chuỗi những pháp khác nhau mà mỗi pháp đó xuất hiện là vì có được những duyên hệ chi phối riêng, thì sẽ có rất ít duyên hệ ghen tương xảy ra. Khi ta nhận ra bằng cách nào ghen tương luôn luôn có thể khuất phục chúng ta và các pháp bất thiện khác ta có thể sẽ được nhắc nhở cố tu luyện chánh kiến về danh pháp và sắc pháp để tận diệt những điều bất thiện.

Còn một cách phân loại các kiết sử khác nữa và cách này cho thấy cách phân loại này không hoàn toàn cứng nhắc. Ta thấy có thí dụ trong Sách Phân Tích (Book of Annalysis chương 17, §940)[143] việc phân loại các kiết này giúp nhận ra các “hạ phần kiết sử” và “các thượng phần kiết sử”. Có năm hạ phần kiết sử thường trói buộc các sanh vật thuộc cõi dục giới và năm thượng phần kiết sử lại trói buộc các sanh linh thuộc cõi cao hơn như cõi Phạm thiên sắc giới và các cõi Phạm thiên vô sắc giới.

Các  hạ phần kiết sử (Orambhagiyasamỵoana) gồm:

Thân kiến  (Sakkaya-ditthi)
Hoài nghi (Vicikiccha)
Giới cấm thủ (Silabbata-paramasa)
Dục ái (Kama raga)
Sân (Vyapada)

Các thượng phần kiết sử (Uddhambhagiya-samỵoana)  gồm:

Sắc ái (Rupa-raga) nơi các cõi Phạm thiên sắc giới.
Vô sắc ái (Arupa-raga) nơi cõi Phạm thiên vô sắc giới.
Ngã mạn (Mana)
Phóng dật (Uddhacca)
Vô minh (Avijja)

Cách phân loại tà kiến kiểu này lại được sắp thành hai loại: dưới góc độ thân kiến và Giới cấm thủ. Chấp thủ lại được sắp thành ba loại: Chấp thủ dục giới, chấp thủ tái sanh, kết quả của thiền vô sắc giới và chấp thủ tái sanh, kết quả của thiền vô sắc giới. Ganh tỵ và keo kiệt  không xuất hiện trong phân loại này.

Tâm đạo của thánh Nhập lưu tận diệt được ba  hạ phần kiết sử gồm: Thân kiến, Giới cấm thủ và hoài nghi. Vị thánh Nhập lưu không tận diệt được dục ái và sân, nhưng đối với vị đó những điều này lại không thô thiển như trong trường hợp của phàm phu; chúng không thể dẫn đến tái sanh khổ cảnh.

Tâm đạo của bậc thánh Nhất lai không tận diệt được kiết sử dục ái, nhưng đã suy yếu dần đi. Trí tuệ phải được tu luyện ở mức độ cao hơn để tiêu diệt được dục ái và sân. Vị thánh A-na-hàm tận diệt được cả hai  triền cái này. Các hạ phần kiết sử không còn trói buộc được ngài nữa, nhưng các thượng phần kiết sử vẫn có thể thực hiện được điều đó. Điều này chứng tỏ cho thấy khó khăn đến mức độ nào để huỷ diệt được các kiết sử. Chỉ có tâm đạo của bậc A-la-hán mới có thể tận diệt tất cả những kiết sử. Vị A-la-hán không bao giờ chấp thủ nữa, ngài không chấp thủ với quả thiền, không chấp thủ với tái sanh nơi bất kỳ cõi hiện thực nào cả. Ngài cũng không còn ngã mạn, phóng dật và vô minh. Ngài ta đã tận diệt sạch tất cả các pháp bất thiện. Ngài không còn tâm bất thiện cũng như tâm thiện nữa, thay vào đó là tâm tố không gây ra bất kỳ hậu quả nào. Bậc thánh A-la-hán thực sự đã trở thành người hoàn thiện, ngài đã hoàn thành được nhiệm vụ của mình. Vòng luân hồi sinh tử không còn có khả năng gì để trói buộc được ngài nữa.

 

Trích từ:

Nguyên tác: Cetasikas. Tác giả: Nina Van Gorko. Dịch giả: Tỳ kheo Thiện Minh

Nguồn: http://www.budsas.org/uni/u-vdp-sht/chuong-23.htm